Đau vì bệnh, mệt vì thuốc!

Ai cũng tưởng hễ nuốt lọt viên thuốc thì thuốc tự động có tác dụng như lời mô tả ngọt xớt trên tờ bướm. Không hẳn trơn tru như thế. Bằng chứng là hiệu năng của thuốc không lúc nào cũng chắc mẻm như đinh đóng cột. Tuy cùng một loại thuốc nhưng nếu người này khen hay thì cũng không thiếu kẻ khác thất vọng não nề vì tiền mất tật mang. Tác dụng của thuốc, ngay cả hàng hiệu, rõ ràng thay đổi tùy theo tính cảm ứng cá biệt của người dùng thuốc.

Không có gì khó hiểu nếu theo dõi đường đi đầy gian truân của thuốc. Nếu thuốc may mắn không bị phá hủy trong đường tiêu hóa và thoát qua được màng ruột để vào máu thì thuốc vẫn chưa là … thuốc(!) Hoạt chất trong thuốc phải được biến dưỡng qua nhiều phản ứng sinh hóa phức tạp trước khi được vận chuyển đến điểm cảm ứng ở nội tạng nào đó.

Thuốc khi đó có cấu trúc không còn giống lúc ban đầu. Nhưng phải như thế thì thuốc mới có thể triển khai tác dụng dược lý. Vẫn chưa xong! Thuốc sau đó lại phải qua nhiều công đoạn sửa đổi cấu trúc ở gan trước khi theo đường đào thải qua đường tiết niệu, tiêu hóa, hay ngoài da. Thuốc nào vì thế cũng tạo ra một số phế phẩm nhiều khi là nguyên nhân dẫn đến phản ứng phụ, thậm chí độc tính của thuốc.

Nếu thuốc vào rồi lại ra sau khi để lại tác dụng giúp người uống thuốc hết bệnh thì mọi chuyện êm đẹp như những đoạn cuối câu chuyện thần tiên rồi. Kẹt một nỗi là thuốc nào cũng thế, nội địa hay ngoại nhập cũng vậy, hóa chất tổng hợp hay hoạt chất thiên nhiên cũng thế, đều là chất lạ với cơ thể.

Hệ miễn nhiễm do đó phải thủ thế tập trận mỗi lần gia chủ uống thuốc. Nói cách khác, uống thuốc càng nhiều, dùng thuốc càng thường xuyên thì hệ thống phòng vệ càng phải huy động tập trung lực lượng để đối phó với báo động giả ấy. Già néo có ngày đứt dây. Hậu quả là nhiều bệnh khác thừa nước đục thả câu khi sức đề kháng là ngọn đèn trước gió.

Bên cạnh đó, tất cả phế phẩm từ tiến trình biến dưỡng thuốc đều ít nhiều là độc chất đối với cơ thể. Càng bơm nhiều thuốc thì thực bào, bạch cầu, kháng thể càng mau mệt. Đó chính là lý do tại sao người phải dùng thuốc quá thường xuyên, hay tệ hơn nữa, người lạm dụng thuốc là ứng viên hàng đầu của “hội chứng mệt mỏi kinh niên”.

Các loại dược phẩm kháng viêm có corticoid, thuốc chống cảm giác đói, thuốc chứa nội tiết tố, thuốc hạ áp thuộc nhóm chẹn beta, thuốc lợi tiểu, thuốc dãn phế quản,… là lý do hàng đầu khiến người bệnh mãn tính trở thành nạn nhân của thuốc. Khổ vì bệnh chưa xong lại thêm mệt vì thuốc. Đỡ đòn từ hai phía khó biết chừng nào!

“Đói ăn rau, đau uống thuốc”. Nhưng điều đó không có nghĩa hở chút chạy ngay đến nhà thuốc. Đừng quên một nguyên tắc được tô đậm trong Nội kinh, Y thư gối đầu giường của thầy thuốc ngành y học cổ truyền phương Đông: Đó là liệu pháp không cần dùng thuốc bao giờ cũng an toàn và phù hợp với cơ thể con người hơn là vội vã dùng thuốc. Ngay cả Paracelsus, bậc thầy của giới Tây y, cũng đã khẳng định “thuốc nào cũng là thuốc độc, vấn đề chỉ ở liều lượng!”.

Nói nghe êm tai nhưng trên thực tế lại không đơn giản, nhất là ở xứ mình. Nay đau mai yếu nếu không uống thuốc làm sao còn sức kéo cày? Đã vậy, với giá thuốc tăng nhanh như thế này, vét túi mua xong thuốc hết tiền ăn. Có thực mới vực được đạo. Sức đề kháng nào không suy kiệt nếu người dùng thuốc lại đói meo?

Theo BS Lương Lễ Hoàng – Lao động

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

chuoi nguon
Bán chuối hột rừng

Chuối hột rừng Một trong những loại thực phẩm – dược...

bo khop hyalob
Viên bổ khớp Hyalob

Sụn khớp của cơ thể con người bị mòn tự nhiên...

bang dinh duong chum ngay
Chùm ngây cây rau nhiều dinh dưỡng nhất

Gần đây cây chùm ngây được nhiều người biết đến như...

Vitamin tong hop Century A-Z
Vitamin tổng hợp Century A thru Z

Uống bổ sung vitamin tổng hợp như Century A thru Z...

thit kho dong pha
Cách làm thịt kho Đông Pha
ca chinh nuong
Cá chình ‘ăn là ghiền’
banh canh ca loc
Hương dẫn cách nấu món bánh canh cá lóc hấp dẫn
banh trung thu heo con
Làm bánh Trung thu heo con siêu dễ thương